Duck hunt

TinnhanTin nhan moi (1)

Nhặt được tình yêu !!! Nam thấy chiếc ví xinh xinh nằm
ở vệ đường.Một thóang vì tò
mò,Nam định mở chiếc ví ra để
có thể biết tung tích của chủ nhân
nhưng vì ngại ngùng,Nam chưa
vội mở ví.Nam đứng tần ngần một lúc,dõi mắt nhìn xung quanh
mong tìm kiếm một bóng dáng hớt
hải của ai đó hoặc một câu " Xin
Lỗi,anh có thể ... " từ phía
sau.Nhưng chờ mãi,tần ngần mãi
cũng chẳng thấy tăm hơi của một ai, Nam đành phải bước chân
ra đi nhưng không quên ngoáy đầu
nhìn lại lần nữa. Với một chút tinh ý,Nam đóan có
thể đây là chiếc ví của một bạn
nữ hoặc có khi là của một cô bé
học trò.Nam về nhà một cách
mệt mỏi sau một giờ bị kẹt xe
ngoài ý muốn.Nam cứ tặc lưỡi ngao ngán khi nhớ đến cái cảnh
nhích từng bước một trên con
đường dài và đầy khói
bụi.Nhưng hôm nay Nam lại có
cảm giác khác,nhích từng chút một
trên con đường quen thuộc,Nam cứ suy nghĩ đến chiếc ví
hồng,Nam nhớ như in những chi
tiết trên chiếc ví,từ bông hoa màu
trắng điểm hay một con gấu
bông nhỏ xinh được gắn trên
chốt kéo làm chiếc ví trông rất lạ và quyến rũ,có thể nói đây là một
style rất xì tin. Về đến nhà,việc đầu tiên Nam
làm đó là cất chiếc ví lạ vào trong
hộc bàn một cách cẩn thận.Có lẽ
điều đó rất khác thường so với
tính tình của Nam.Căn phòng Nam
trọ từ hồi còn là sinh viên trước sau vận vậy,bừa bộn và cẩu
thả.Mẹ Nam mỗi lần lên thăm
Nam đều la:"Sao mày ở chi mà dơ
thế này?Một ngày mày tắm bao
nhiêu lần?Mày ở thế con Linh chê
mày phải rồi!".Nam chỉ nhe răng cười trừ hoặc có khi gãy
đầu.Nhắc đến Linh,Nam lại chùng
lòng.Một vết thương chưa lành
mà mẹ Nam vô tình chạm
phải.Cũng có thể vì tính Nam hời
hợt nên anh mất Linh.Linh là một cô gái năn động và có một chút gì đó
cứng cỏ,tháo vát.Trái với Nam,anh
hời hợt nhưng tình cảm,anh thích
sự lãng mạn và một chút bất
ngờ.Nam còn nhớ lần sinh nhật
lần thứ 20 của Linh,anh mua một món quà và một bó hoa
hồng ,chạy tất tả đến công ty
của Linh với một niềm hi vọng
sẽ làm Linh vui. Nhưng Linh nhận hoa và quà với
câu cảm ơn nhẹ tơn,Linh có ý
trách : - Anh mua chi lắm thế,tiền đâu mà
xài sang vậy nè?. Nam hơi hụt hẫng,có lẽ anh hi
vọng quá nhiều từ cô gái năng
động này.Những khỏang cách
một ngày một xa hơn,anh và Linh
xa nhau chỉ đơn giản rằng Linh
phải đi xa để làm cô gái năng động của thời đại mới.Nam cho rằng
đó là điều tốt cho cô cũng nhưng
đó là tương lai của một cô gái,anh
vui vẻ tiễn cô ra phi trường
nhưng cũng không quên một món
quà tặng cô làm kỉ niệm để cô biết rằng anh ủng hộ mọi
quyết định của cô. Nam ăn vội vài chén cơm,thu xếp
vài quyển tập,anh lật đật chạy
vội đến trường.Tối nào,cũng
tầm 19h,Nam cũng cố gắng đến
trường một cách đều đặn.Nam
học thêm tiếng Anh cũng được vài tháng.Sau một thời gian đi
làm,Nam mới nhận ra những ngày
anh bỏ dỡ những khóa học Anh
văn thật là sai lầm.Việc thì
nhiều,công ty cũng chẳng ít nhưng
sự đòi hỏi vốn tiếng Anh và khả năng giao tiếp thì việc nào hay bất
cứ công ty nào cũng chỉ có một
yêu cầu.Nam chợt nhớ đến Linh
ngày trước cô vẫn hằng ngày
đạp xe đi học lớp tiếng Anh đến
tối mịt,anh hiểu sự năng động và cứng cỏi có từ cô gái ấy chính
là bài học mà bây giờ anh cần
phải có.Tối mịt,Nam mệt mỏi
về phòng trọ,chẳng cởi vội
chiếc áo lắm bụi đường,anh đổ
nhào lên chiếc giuờng nhỏ,mắt cứ nhíu lại chẳng mở nổi dù anh
đã cố gắng rất nhiều.Anh thiếp
đi trong sự mệt mỏi. Sáng,chuông báo thức từ chiếc
điện thoại reo vang,Nam chòang
tỉnh giấc trong tâm trạng mu
mơ,ngáy ngủ.Anh dụi mắt,dủi
người một cách thoải mái sau
một giấc ngủ sâu và dài.Anh làm vệ sinh,nấu một chút nước sôi
để làm một gói mì ăn liền.Đang
đứng nhìn ra khung cửa sổ vào
buổi sáng,cũng ít khi anh có dịp
ngắm nhìn bầu trời trong xanh
này vì anh thường ngủ dậy trễ,có lẽ hôm nay là một điều phi
thường từ anh,anh thầm nghĩ
mỉm cười với chính mình.Anh
sực nhớ đến chiếc ví hồng.Mở
hộc tủ nhỏ của chiếc bàn vi
tính,chiếc ví hồng vẫn nằm đấy,Nam cầm chiếc ví hồng với
một suy nghĩ:"Có nên đem theo
chiếc ví hồng không nhĩ? Biết đâu
sẽ có một may mắn mình trả lại
cho chủ nhân chiếc ví ấy.".Nghĩ là
làm,anh bỏ chiếc ví hồng vào túi xách. Cứ thế,ba ngày trôi qua,Nam đi làm
với chiếc cặp luôn có chiếc ví
xinh xinh.Nam chưa một lần nghĩ
sẽ mở nó ra xem vì anh nghĩ đó là
một thói xấu.Nam vẫn mong có
một tia hi vọng nào đó để anh có thể trả lại chiếc ví ấy cho chủ
nhân vô hình.Nhưng ba ngày qua,anh
cứ mang theo rồi lại đến con
đường anh vô tình nhặt được
đứng tần ngần như một kẻ
điên ,ngó trời,ngó đất,ngó xung quanh tìm kiếm một người mà
anh không biết hình dáng,mặt
mũi,anh chỉ biết đó sẽ là một
người con gái rồi anh lại đem
về,cất cẩn thận vào hộc tủ _
như một thói quen. Hôm nay là chủ nhật,anh chẳng đi
học cũng chẳng có thằng bạn nào
rủ nhậu hay cafe.Anh nằm trong
phòng chẳng biết làm gì,cầm tờ
báo cũ,đọc đi đọc lại đến ngán
ngẫm có khi anh thuộc cả chi tiết tờ báo.Anh không quên nghĩ đến
chiếc ví ấy,sự kiên nhẫn và tò mò
đã vượt qua sức chịu đựng
của anh.Anh bật dậy,mở hộc
tủ nhỏ,cầm chiếc ví trên tay.Anh
toang mở ra nhưng chùng bước,anh lại thôi.Rồi anh lại
nắm thật chặt chiếc ví,anh nghĩ:"
Phải mở thôi rủi trong đó có gì
quan trọng mà người ta không tìm
được chiếc ví thì tội người
ta".Anh mở ra.Một hương thơm lạ làm anh giật mình.Cái mùi
hương này rất giống mùi mà Linh
thường hay dùng mỗi lần đi chơi
với anh. "Chẳng lẽ nào?Không thể là cô ấy
được" Anh lắc đầu ngoày ngọay,không
đủ can đảm để có thể tìm hiểu
tiếp chiếc ví. "Trùng hợp thôi mà,ngớ ngẩn!" Anh tự cốc đầu mình một cái
thật đau.Anh nhìn thật kỹ
hơn,anh tìm thấy một chứng
minh nhân dân,một thẻ sinh
viên,một số giấy tờ khác,trong ví
chỉ còn vẻn vẹn năm chục ngàn đồng.Một bức hình của một cô
gái trong rất xinh.Anh hơi bất
ngờ vì thóang nhìn cô ấy có nét gì đó
lại giống Linh của anh ngày
xưa.Anh dụi dụi mắt,lắc lắc
đầu ngoày ngoạy,anh không tin vào mắt mình cũng như không tin vào
tấm hình ấy.Nhưng sự thật vẫn
là sự thật. Họ tên : Nguyễn Thị Thùy Linh Sinh ngày ... tháng ... năm... Từng chi tiết,từng dòng chữ,từng
nét mực lại rõ mồn một,một sự
trùng hợp làm tay anh run rẩy.Anh
không nghĩ đó lại là sự thật,Linh đã
về nước mà không báo anh biết
sao?Hay anh lại là kẻ vô tình không biết rằng Linh đã về?Chỉ có một
điều khác là địa chỉ ấy không
phải là địa chỉ mà ngày trước
Linh từng sinh sống nhưng những
điều ấy cũng đủ làm anh luống
cuống,anh tìm chiếc ghế đặt mình vào đó vì chân anh không còn
đứng vững,anh tưởng chừng tim
anh muốn rơi ra ngoài.Anh cố
gắng tìm kiếm số điện thoại
hoặc một địa chỉ nào khác ngoài
địa chỉ trên chứng minh nhân dân của cô. Anh mong có một sự trùng hợp
nào đó để tin rằng Linh này sẽ là
Linh của anh ngày trước.Nhưng
chỉ là cái tên và năm sinh,anh bắt
đầu thóang buồn.Có lẽ trong
tim,anh vẫn hi vọng một ngày Linh trở về bên anh mặc dù anh cho
rằng anh đã đẩy Linh đi xa anh rất
lâu rồi,chắc gì Linh còn nhớ đến
Nam hời hợt và sến đặc này.Một
sổ điện thoại với số điện
thoại cầm tay với chú thích : "Ai vô tình nhặt được sổ này
nhớ "call me" nhé ^_^ ", Anh đắn đo không biết có nên gọi
hay không vì chắc gì đây là số của
chủ nhân chiếc ví.Nhưng ... anh
vẫn gọi sau một đêm suy
nghĩ ,đắn đo và trằn trọc . Tiếng điện thoại reo,vẫn chưa
có người bắt máy,một cảm giác
hồi hộp lan tỏa khắp người
anh.Mồ hôi rịn ở trán,ướt cả
chiếc áo anh đã chuẩn bị để đi
làm.Tiếng một người con gái bắt máy. -Alo! -Xin lỗi _anh hơi lắp bắp_ có
phải chị là Linh không? -Vâng,tôi đây. -Chị có rơi chiếc ví nào trên
đường A. hay không? -Oh,có đấy!Tôi tìm nó suốt mấy
ngày nay,tôi tính sáng nay đăng báo
nhờ tìm hộ.Xin lỗi,có phải anh ...? -Tôi đang hiện giữ chiếc ví
ấy.Chị có thể gặp tôi để nhận
không? -Vâng,được chứ?Ta hẹn nhau ở
đâu? -Chị biết quán Tĩnh Lặng không?
Chị có thể gặp tôi ở đấy. -Tôi làm sao nhận ra anh? -Tôi có thể nhận ra chị mà _ anh
khẽ cười. -Ah,tôi quên mất!Vậy hẹn anh 8h
nhé! Cúp máy!Nam rơi vào tâm trạng
hồi hộp và lo lắng.Nam dường
như đang lo sợ một điều gì
đó.Nam dường như mong chờ
người anh sẽ gặp là Linh của
anh nhưng có một nổi sợ rằng người ấy không phải là Linh.Anh
ngồi thừ người một lúc,anh cố
gắng không nghĩ ngợi về
Linh,chỉ chú tâm với ý định chỉ
đem trả lại vật cho chủ nhân
của nó.Anh hít vào thật sâu và thở chậm rãi,anh đang lấy lại tinh
thần.Tiếng đồng hồ cứ đổ
từng nhịp như tiếng tim anh
đập thình thịch.Không gian im
ắng và trống trãi.Anh ngồi
đó,đếm thời gian,đếm khỏang khắc mong chờ.Nam thấy sao
thời gian trôi qua quá lâu và quá
dài.Sự bình tĩnh của anh dường
như không còn,anh đứng bậc
dậy,đi loay hoay trong phòng một
lúc,dường như bây giờ Nam chẳng còn nhớ được gì.Anh quên
rằng anh còn phải đi làm.Có tiếng
đóng cửa thật mạnh từ phòng
kế bên,anh chòang tỉnh. Bấy giờ anh mới sực nhớ đến
việc anh cần làm lúc này là gọi
điện thoại xin nghỉ nửa
buổi.Anh bắt điện thoại và gọi
cho sếp.Đồng hồ cũng điểm
7h45.Anh xuất phát. Cũng lâu lắm rồi anh mới có thời
gian thảnh thơi buổi sáng.Ngày
thường,với sự tất bật và nhộn
nhịp "bắt buộc",anh chạy xe
trên đường như bay để cố
gắng kịp giờ làm,chẳng có khi nào anh nhìn ngắm mọi vật như
hôm nay.Giờ cũng quá tầm mọi
người đi làm,đường xá vắng vẻ
hơn rất nhiều.Anh chạy xe từ
từ,hôm nay anh mới thấy rõ
được cuộc sống chung quanh khu nhà anh sống,cũng rất bận
rộn nhưng với một nhịp điệu
rất dân dã,có vài tiếng chí chéo của
mấy cô bán hàng,vài tiếng nói
cười của cu cậu trẻ con,anh
nghe lóang thóang tiếng xì xầm bàn tán về thời sự của vài bác trung
niên ngồi quán cóc đầu hẽm uống
cafe mỗi sáng.Thế đấy,anh
chẳng bao giờ biết ngòai những
tất bật vốn có của anh,còn rất
nhiều những không gian khác tích cực hơn và dường như ... đời
thường hơn. Anh chọn một góc khá thuận tiện
cho việc quan sát người ra vào
quán.Quán rất yên tĩnh,có thể nói
quán mang một không khí gì đó
rất ... Trịnh Công Sơn.Nam rất
thích quán này chỉ vì một điều duy nhất :ở đây chỉ mở nhạc
Trịnh.Có lẽ,anh thích một cái gì đó
rất trầm lặng và suy tư.Anh gọi
một ly cafe.Thảnh thơi và nhìn
ngắm.Giữa quán là một khu
vườn nhân tạo,rất nhỏ nhưng nó mang một phong cách rất
hay,một chiếc đò trên chiếc hồ
nhân tạo,xung quanh là những cây
chuối kiểng làm anh nhớ quê
nhà.Anh thấy lòng mình bình tâm
hơn rất nhiều. Một dáng người nhỏ nhắn,tóc
xõa ngang vai.Một chiếc áo hồng
cách điệu.Anh hơi bàng hòang.Nhìn
từ xa,cô ấy khá giống Linh.Một
chút luống cuống,anh đứng
dậy,tiến gần về phía cô gái. -Xin lỗi,chị là Linh? -Vâng,tôi đây.Anh là người nói
chuyện với tôi lúc sáng phải
không? -Tôi đây. Một cử chỉ lịch thiệp sẵn có
từ khi đi làm, Nam kéo ghế mời cô
ngồi,cô gái ý tứ đặt mình vào
chiếc ghế đối diện Nam.Một
chút im lặng vì bỡ ngỡ.Bấy giờ
Nam mới có dịp nhìn kĩ hơn.Cô ấy không hẳn giống Linh của
anh,một chút thùy mị,một chút ý
tứ và kín đáo hơn Linh.Cô gọi một
ly trà.Nam không biết mở lời bắt
chuyện thế nào.Công việc của
anh giao tiếp với rất nhiều khách hàng nhưng sao hôm nay,anh lắp
bắp và lúng túng. -Anh cho tôi xin lại chiếc ví được
không? -Ah,xin lỗi chị nhé!Tôi hơi đãng trí. -Không sao anh à. Cô ấy thẳng thắn đến mức làm
Nam hơi sượng khác hẳn vẻ bề
ngoài của cô ấy.Cô kiểm tra lại
mọi thứ,từ chứng minh nhân
dân,thẻ học sinh đến tiền
bạc.Nam quan sát cô.Một chút kỹ lưỡng và ngăn nắp,cô xếp gọn
gàng mọi thứ trong ví rồi đặt ví
trên bàn.Cô mở lời. -Thành thật cảm ơn anh rất
nhiều,tôi cũng bất cản quá! -Có lúc này lúc khác mà chị!Cũng
may là tôi gặp được chị. -Anh đừng gọi tôi là chị,cứ gọi
tôi là Linh.Tôi chắc nhỏ tuổi hơn
anh đấy. Nam hơi ngỡ ngàng. -Anh tên là ..? -Oh quên nữa,tôi là Nam. -Lúc anh Nam nhặt được ví,sao
anh không đem báo công an? Nam chưng hửng.Từ mấy ngày
nay,Nam chẳng bao giờ có thể tự
đặt cho mình câu hỏi ấy cũng
như chưa bao giờ Nam hành
động như vậy.Nam cũng không
biết vì sao,có lẽ vì Nam ấn tượng với chiếc ví hồng hay có
thể vì vốn dĩ tính Nam hời
hợt,suy nghĩ không đâu ra đâu.Nam
nhìn cô gái ái ngại,Nam bối rối
trước câu hỏi. Thóang thấy vẻ lúng túng ấp úng
của Nam,Linh mỉm cười.Cô cảm
thấy anh chàng đối diện có một
vẻ gì đó nhút nhát. -Linh chỉ hỏi anh thế thôi,chứ anh
cũng đã có lòng gửi trả lại Linh,Linh
cảm ơn không hết! -Tôi cũng không biết nói sao,cũng
không biết sao lúc ấy tôi lại không
đến công an tường trình nữa ..
chắc vì tính tôi hậu đậu. Linh nhìn anh.Linh rất tức cười vì
cái thái độ ngẩng tò te của Nam
nhưng vì ngại Nam tự ái,cô cố
kiềm lòng không bộc phát.Ngày
thường,đi với bạn bè,cô muốn
cười cứ cười,muốn chọc cứ chọc nhưng hôm nay với người
lạ,cô phải tế nhị.Cô nghĩ thầm :"
Anh chàng này thế mà thú vị nhĩ?" o0o Hôm nay là ngày kỉ niệm hai tháng
kể từ ngày Nam và Linh gặp
nhau.Căn phòng trọ của Nam bây
giờ có vẻ tươm tất và bớt bừa
bộn hơn,chắc vì có Linh xuất
hiện.Tính Nam vẫn thế,cẩu thả,sống thoải mái nhưng cũng
không kém phần ngọt ngào.Nam
không tin rằng một ngày nào đó
Nam sẽ đến bên Linh với tư cách
là một người bạn trai thực
sự.Linh cũng không để ý đến cái tính hời hợt,nghĩ sao làm vậy của
Nam.Với Linh,anh có một chút gì đó
làm Linh cảm thấy vui vẻ và ấm
lòng.Những bó hoa nhân ngày sinh
nhật,những món quà bất
ngờ,những nơi lãng mạn mà cô chừng tưởng tượng được
rằng anh sẽ dành cho cô.Cô không
mơ mình có một mối tình lãng
mạn nhưng cô cũng ước mình có
một người yêu nồng nàn. Cũng như những ngày thường,cô
đi học về thường ghé sang phòng
của Nam nấu hộ anh nồi cơm và
một chút thức ăn.Căn phòng của
Nam ngày đầu cô đến chơi rất
tươm tất và gọn gàng nhưng dần dà,căn phòng ấy trở lại bản
chất thật của nó.Cô cứ nói mãi
với Nam : - Anh ở thế khác nào chuồng heo
nhĩ?Đúng là đàn ông các anh thiếu
phụ nữ có khác ...".Cô cười lém
lỉnh. Nam cũng cười trừ.Gịong điệu
của Linh giống hệt mẹ anh.Cũng
khá lâu rồi anh chưa về thăm
mẹ,công việc bận rộn,anh trở
nên là một người máy trong cuộc
sống chật chội của đất SÀI GÒN này,anh cảm thấy những ngày
tháng qua,anh dường như thiếu
tiếng cười,thiếu sự chăm sóc mà
có khi anh nằm đêm thèm thuồng
đến mức không ngủ được,có
đêm anh nằm nhớ mẹ,nhớ nhà và dặn lòng sẽ về thăm mẹ nhưng
rồi ... đâu lại vào đấy,anh vẫn làm
việc và đi học,có giây phút nào anh
nhớ đến lần nữa những gì mình
đã tự hứa đâu. Nam về nhà.Linh đang loay hoay
nấu món cho anh.Nam không biết
Linh có nhớ hôm nay là ngày anh và
Linh gặp nhau đầu tiên.Rón rén
đến bên Linh,anh chìa bó hoa hồng
nhỏ với ba bông hồng đỏ rực.Linh bất ngờ,quay lại.Một
phút im lặng.Mọi vật như đứng
lại. -Mừng em ngày chúng ta gặp nhau. Linh mừng rỡ ôm chằm lấy
Nam,thủ thỉ: -Em tưởng anh không nhớ! Nam vuốt mái tóc ngang ngày nào
giờ đã dài quá nửa lưng.Anh thích
cái mùi tóc thơm của cô ấy,một
mùi rất đặc trưng ... rất Linh. -Em đang nấu gì vậy? Linh buông bờ vai cao của anh,một
bờ vai hao gầy. -Em nấu bún riêu đấy.Món "tủ"
của em._ Cô lí lắc tự mình tâm đắc
với chính mình. Nam nhìn cô không chớp mắt.Linh là
thế,luyến thoát,nhí nhảnh nhưng
cũng không kém phần tâm lý,trái
hẳn cái ngày đầu tiên anh gặp
cô.Thùy mị bao nhiêu thì bây giờ cô
nhanh nhẹn và sôi nổi bấy nhiêu. -Biết có ngon không đó cô nương?_
Nam giả bộ nhíu mày đa nghi. -Đảm bảo với anh luôn đấy.Hôm
nay chỉ có mình anh ăn thui mà. -Ớ,thế em nấu em không ăn à? -Em nhìn anh ăn đủ rồi._ cô mỉm
cười tinh ranh. -Cô bé này,định đầu độc anh đấy
à?_ một cái cốc đầu yêu thương. Cô nhe răng cười rất duyên. Trong suốt bữa ăn,Linh cứ nhìn
anh.Nam bây giờ trông khác ngày
gặp cô,cô còn nhớ như in phút anh
bối rối khi cô đặt câu hỏi cho
anh.Cô cười khúc khích với chính
mình. -Em cười gì thế?_ Anh dòm dáo dác
cứ sợ trên mặt mình còn vương
chút bụi bậm. -Không,anh ăn đi nè.Không có gì đâu
anh. Nam nhíu mày thắc mắc."Cô bé này
lém lắm,không biết đang định bày
trò gì đây?".Nam chúi mũi ăn nhưng
trong đầu vẫn dè chừng thái độ
của Linh.Linh đứng dậy,tiến lại
chiếc ví hồng,cô lấy ra một vật nhỏ,dúi vào tay anh. -Gì thế em? -Anh mở ra đi. Một chiếc ví mới với bức hình
của Linh.Nam nhìn Linh. -Cũng đã lâu rồi em chẳng thấy
anh thay bức hình của chị Linh
ấy.Và bây giờ,bức hình ấy phải
được thay và đó là hình em. Cô cứng cỏi với giọng nói đầy
dứt khóat.Nam giật mình.Đúng
vậy,Nam chẳng để ý đến những
chi tiết nhỏ đến vậy.Vì Linh là con
gái nên thế chăng?Hay vì thật sự
Nam chưa quên hẳn Linh của ngày xưa?Anh cũng không rõ.Nhưng
những lời nói của Linh hôm
nay,anh thấy đau nhói trong tim,anh
thấy mình thật sự có lỗi với
Linh.Một lỗi vô tình với cái tính hời
hợt ấy.Anh giận mình lắm. Anh đến bên Linh,ôm chòang vai cô. -Anh xin lỗi nhé!Anh vô tình quá!Anh
làm em phải suy nghĩ nhiều lắm
phải không? -Không sao anh ạ,vì đó là quá khứ
nên em tôn trọng anh.Nhưng em là
hiện tại,em cũng cần một sự tôn
trọng riêng. Anh nhìn Linh,mắt cô ngấn lệ.Anh
lấy tay chùi vội nước mắt vì anh
không muốn thấy Linh khóc. -Thôi,thôi!Không có khóc! Linh nhẽm miệng cười.Cô thế
đấy,khóc đó rồi cười đó.Nhưng
Nam lại thích cô như thế vì cô rất
thật với trái tim của mình. -Mình ăn tiếp đi kẻo nguội. -Uhm nè,em nấu ngon không? Nam nhăn mặt. -Dở quá đi! Linh phụng phịu,cúi mặt không nói
một lời.Nam mỉm cười. -Mai em với anh về thăm mẹ anh
nhé,đã lâu rồi anh không về. Linh ngước mặt nhìn anh,nhìn sâu
trong tận ánh mắt anh.Linh gật
đầu cười duyên. "Nhặt được của rơi .. tạm thời
bỏ túi" _ Nam tự cười với chính
mình vì câu nói ấy của thằng bạn
thân. Ngày hôm sau,Nam và Linh trên
đường về thăm mẹ,bây giờ Nam
tin sau lưng sẽ luôn có Linh,một cô
Linh cũng ngọt ngào chẳng kém gì
chiếc ví màu hồng với ba bông hoa
sắc nét. Tình yêu không hẳn phải xuất phát
từ trong suy nghĩ hay trái tim,có khi
nó đuợc bắt đầu từ một điều gì
đó rất đặc biệt và giản đơn,ta
biết chấp nhận nhau và cùng phát
triển,tình yêu ấy sẽ luôn nảy nở.
Tags: giaitri85.wap.sh/nhat duoc tinh yeu
SEO : Bạn đến từ :

Goidien [SMS] 01269297722Goidien 1Coddauw 4
U-ON
C-STAT
trang chu